Dòng sự kiện: Cảnh báo ung thư

Phụ nữ ơi, nhịn nhục đến bao giờ?

Ngày 16/9 có lẽ là ngày đen tối nhất của những người phụ nữ Việt Nam. 5 cô gái đã phải chết một cách đau đớn, oan uổng dưới những nhát dao tàn độc của chính những người đàn ông của họ. Còn gì đau đớn và căm phẫn hơn như thế?

Để tôi điểm lại, cho dù nỗi đau thì không ai muốn khới lên, nhưng vì nó đã vượt ngưỡng cho phép, trở nên báo động đỏ, nên buộc lòng chúng ta phải nhìn lại, một ngày đen tối, hay nói đúng hơn, một ngày kinh hoàng!

Buổi sáng, tại Hà Nội, kẻ "điên tình" là nam sinh viên năm cuối ĐH Thuỷ Lợi, ngoài 20 tuổi đã xuống tay giết chết người yêu mình, giết luôn cô gái cùng phòng trọ đang nằm ngủ mà chẳng có một chút liên quan đến chuyện của họ. Cả hai cô gái đều vừa tròn 19 tuổi.

Buổi trưa, tại Bắc Giang, lại một kẻ điên tình khác, cũng ngoài 20 tuổi, khi không níu kéo được người yêu mình ở lại Việt Nam mà cô gái nhất quyết đi lao động nước ngoài, đã xuống tay giết chết cô gái trên đường đi học về, cô gái vừa tròn 17 tuổi.

Buổi tối, tại Hà Đông, một người chồng ngoài 40 tuổi, chỉ vì những xích mích lâu ngày tích tụ đã ra tay giết chết người vợ của mình ngay trên mâm cơm, trước mặt những đứa con của họ.

Buổi tối cùng ngày, tại Nam Định, cũng là một người chồng ngoài 40 tuổi sau khi cãi cọ với vợ đã ra tay đánh vợ rồi bỏ đi, khi quay trở về thì người vợ đã gục chết.

Chưa kể trước đó, vào tối 14/9, một gã chồng vũ phu khác ở Tây Ninh đã hành hạ người vợ của mình một cách dã man tàn bạo đến không thể tin được, khi đẩy người vợ xuống hồ nước dìm gần chết rồi lôi lên bờ đánh đập tàn nhẫn trước mặt đứa con trai bé bỏng đang khóc hoảng loạn vì sợ hãi.

Vâng, chỉ một ngày, 5 mạng người, là 5 người phụ nữ, và đều bị chồng – người yêu giết, một cách tàn độc, giết có chủ đích chứ không chỉ là vô tình.

phu-nu-oi-nhin-nhuc-den-bao-gio

Ảnh minh họa.

Bạo hành đã không còn chỉ là sự đánh đập gây thương tích thể xác, tổn thương tinh thần, mà bạo hành đã dẫn đến những cách chết tức tưởi, đau đớn!

Chúng ta không phải công an nên không thể kết luận nguyên nhân cốt lõi, nhưng điều mà chúng ta nhận thấy ngay được rằng, là phụ nữ nói chung còn yếu đuối quá, còn nhu nhược quá, còn vị nể quá, còn dùng dằng tình cảm quá, vì thế đàn ông – những gã chồng vũ phu luôn tự cho mình "cửa trên", tự cho mình cái quyền đánh đập và thậm chí...giết người.

Loading...

Bên cạnh đó, chính là những kỹ năng về ứng xử, cách giải quyết vấn đề, cách gỡ các nút thắt trong mối quan hệ, cách đề phòng và tự bảo vệ bản thân, cảnh giác điều tồi tệ, cách đối phó với những nguy cơ tiềm tàng sự nguy hiểm,... tất cả đều còn thiếu, rất thiếu.

Nói về sự vị nể, nhu nhược: Đã có bao nhiêu phụ nữ dám mạnh mẽ quyết liệt trong việc giải quyết mâu thuẫn vợ chồng, đòi lại "quyền con người" của chính mình? Bao nhiêu người dám đứng lên tố cáo với gia đình, bạn bè, hoặc chính quyền,... khi bị chồng mình, người yêu mình bạo hành? Hay là khi qua cơn điên cuồng, thằng chồng, thằng bồ nó xuống nước van xin, thì lại tặc lưỡi bỏ qua, chấp nhận sống tiếp để rồi một ngày "đẹp trời" nào đó, mình tiếp tục trở thành "bao cát" cho kẻ vũ phu đầu ấp tay gối ra đòn?

Vì con cái ư? Vì sự "mất mặt" của bố mẹ ư? Vì hàng xóm đàm tiếu ư? Vì đồng nghiệp bạn bè khinh khi, chê cười ư?... Nói chung là vì sỹ diện ư? Vì cái sỹ diện ấy mà bản thân mình chịu làm nô lệ, làm "bao cát" cho kẻ vũ phu là chính người đã từng quỳ xuống cầu hôn mình đánh đập hành hạ ư?

Đúng đấy! Rất nhiều phụ nữ đã vì tất cả những cái sỹ diện kia mà "tha thứ" cho thói vũ phu để rồi gánh chịu hậu quả, âm thầm chịu đựng đau đớn thân phận bọt bèo, chỉ để mỗi khi ra ngoài đường, khoác lên mình vỏ bọc hạnh phúc, giả lả nói cười, giả lả vui vẻ, giả lả đầm ấm,... để con cái có bố mẹ, để bố mẹ đỡ mất mặt, để đồng nhiệp nể trọng, để bà con lối xóm ngưỡng mộ,... tất cả chỉ là một thứ giả tạo chết người.

Câu chuyện người vợ bị gã chồng vũ phu dìm xuống hồ nước đánh đập như thời trung cổ là hiện thân rõ nhất cho sự "nhịn nhục" của người vợ trong suốt 10 năm qua khi người vợ ấy từng nhiều lần bị chồng bạo hành nhưng rồi lại bỏ qua.

Nói về sự thiếu kỹ năng mềm: Đây là vấn đề rất nhiều cô gái trẻ không để ý. Một xã hội văn minh, thoáng, hiện đại không có nghĩa là các cô gái trở nên dễ dãi. Chỉ một vài hôm tán tỉnh nhau, các cô gái đã lên giường với bạn trai, thậm chí nhiều cô còn không biết bất kỳ một hình thức tránh thai nào. Yêu nhanh, chán nhanh.

Những gã trai thích đi chinh phục, hoặc đơn thuần chỉ thoả mãn cơn cuồng dâm ứ đầy của tuổi trẻ, thế là buông những lời mật ngọt, hứa hẹn, rồi lao vào nhau như thiêu thân mà không có một quá trình tìm hiểu. Rồi đến khi bị đá, bị ruồng bỏ thì đi đánh ghen nhau, còn những gã thanh niên thất tình, sẽ nuôi thù hận trong lòng để giết kẻ phản bội.

Không có kỹ năng trong tình yêu, tất nhiên lại không có cả kỹ năng ứng xử, giao tiếp. Sự thiếu kỹ năng khiến những mâu thuẫn lẽ ra nhỏ lại đẩy thành lớn, cách một số cô gái ứng xử với tình cũ khiến cơn giận hờn nhỏ bé bỗng biến thành thù hận, thay vì "mượn rượu quên sầu" thì đã biến thành cơn cuồng sát trong phẫn nộ,... phần nhiều, rất nhiều là do cách ứng xử với nhau mà ra.

Một cái thiếu nữa là sự cảnh báo và đề phòng, bảo vệ bản thân. Rất nhiều cô gái khi bị đe doạ đã nghĩ rằng "nó chỉ doạ thôi, sao dám làm", rồi buông những lời thách thức mà không mảy may hiểu được nỗi lòng của kẻ thất tình.

Hoặc đã cảm nhận được sự nguy hiểm nhưng không biết làm cách nào, báo cho gia đình thì sợ bị mắng, báo cho công an thì lại sợ không biết sẽ nói gì, nói như thế nào,... và cuối cùng là mất cảnh giác. Không có những lời khéo léo, không biết cách vỗ về một trái tim đang rỉ máu, thậm chí còn khơi thêm nỗi đau bằng những câu nói lạnh lùng, thách thức khiến cho nỗi đau của kẻ thất tình nhân lên gấp bội trở thành biển hận ngụt tràn trong huyết quản.

Và trong sự mất cảnh giác của các cô gái, nhiều người đã phải trả giá thậm chí bằng chính mạng sống của mình, trong khi, nếu họ thực sự có kỹ năng, họ sẽ biết cách giảm đi những nỗi hận thù để có thể bảo toàn tính mạng.

Người ta bảo, yêu nhiều thì hận thù càng nhiều, điều đó không bao giờ sai. Với một người dưng, khi ta không có gì liên quan đến họ thì nếu có xích mích, sẽ chỉ là những bực tức bột phát. Còn một khi đã là người yêu, đã nắng mưa gió rét, đã bỏ ra công sức tiền bạc, hi sinh cả những nhu cầu cá nhân mình để chăm bẵm người tình, rồi bị phản bội, nỗi đau ấy sẽ như ngàn mũi kim đâm nát trái tim, cộng với những hành xử không đúng mực dễ dẫn những kẻ thất tình biến thành con thú bị thương cuồng điên và mất nhân tính.

Cuộc đời này, cha mẹ cho chúng ta thân xác, trái tim nhưng ông trời tạo ra cho chúng ta tính cách. Không ai có quyền được xâm phạm đến thân thể của chúng ta, dù là bất kỳ ai, bất kỳ lý do gì, mọi sự xâm phạm đều là phạm pháp. Đặc biệt là các cô gái, hãy khắc ghi điều đó.

Tại sao một kẻ đầu ấp tay gối, từng dùng mọi cách để chiếm được trái tim ta, từng thề non hẹn biển chăm bẵm yêu thương trân trọng ta suốt cuộc đời lúc yêu, lại có thể là kẻ thù của ta, đánh đập lên tấm thân ngọc ngà của ta một cách tàn bạo thế? Tại sao họ có quyền đó? Không bao giờ và mãi mãi không bao giờ được phép!

Thế nên, hỡi các cô gái, hãy trở nên mạnh mẽ, độc lập. Nói thì dễ làm thì khó, nhưng không có nghĩa là các cô không làm được. Không phải khi ta thành đạt, giàu có ta mới có thể tự chủ cuộc sống, đấy là quan niệm sai lầm. Bạn hoàn toàn có thể tự chủ cuộc sống của mình khi trang bị cho mình đầy đủ các kỹ năng cần thiết. Nhân cách được học từ bố mẹ, Kiến thức được học từ nhà trường, Kỹ năng được học từ cuộc sống, Trải nghiệm là những tháng ngày bạn sống, học tập, làm việc, Kinh nghiệm là những lần "thắng thua" trong đời sống mỗi ngày,...

Tất cả những thứ đấy nó là tài sản của bạn, nó không nằm trong ngân hàng hay trong các khối tài sản vật chất, mà nó nằm trong cái đầu của bạn, khi bạn có một cái đầu đầy ắp mọi thứ, bạn sẽ tự làm chủ cuộc sống của mình, làm chủ công việc, làm chủ tình cảm, làm chủ cả những buồn vui...

Hãy mạnh mẽ lên, năng động lên nếu như bạn đang còn thấy mình ủ rũ hoặc nhu nhược. Ai cũng chỉ có một cuộc đời để sống, mà sướng vui hay buồn khổ phần lớn nằm ở chính bạn! Vì thế, hãy làm chủ cuộc chơi trong mọi tình huống, thì lúc ấy, bạn mới có một cuộc đời đáng sống!

Theo GiaDinh


Loading...
 
 

Loading...