Vì sao người lương thiện hay gặp nỗi buồn và trắc trở?

"Con học vấn cao nhưng tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có cảm giác thua thiệt. Trong xã hội, nhiều người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục".

Một ngày nọ, tôi tìm đến một bậc thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo:

- Tại sao những người lương thiện như con rất hay gặp khổ, trong khi những người khác sống vô lo quá vậy?

Thầy hiền hòa nhìn tôi một lúc rồi trả lời:

- Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, chắc trong tâm phải ôm giữ ác ý nào đó. Nếu một người nội tâm không có điều ác, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác. Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

vi-sao-nguoi-luong-thien-hay-gap-noi-buon-va-trac-tro
Người luôn cảm thấy khổ sở, có thể vì lòng còn ác tâm.

Có cảm giác như bị xúc phạm, tôi không phục, liền nói:

- Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!

Thầy trả lời:

- Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.

Tôi nói:

- Nỗi khổ của con thì rất nhiều. Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có cảm giác thua thiệt. Bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này. Trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục. Một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng. Người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…

vi-sao-nguoi-luong-thien-hay-gap-noi-buon-va-trac-tro
Học vấn cao nhưng không giàu có bằng người khác cũng cảm thấy khổ.

Cứ như vậy, tôi lần lượt kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình. Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

- Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc ngoài xã hội, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy. Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si. Bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.

vi-sao-nguoi-luong-thien-hay-gap-noi-buon-va-trac-tro
Mỗi người có tư tưởng sống riêng, vì sao phải cưỡng cầu?

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

- Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con.

Người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là lương thiện. Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại. Mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi. Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây? 

Vị thầy khả kính nói xong, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và độ lượng. Xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến khi được khai sáng, mới biết nguồn cơn của mọi nỗi thống khổ chính là vì vẫn còn ác tâm.

Theo thế giới trẻ